RSS

Cơm nhà

19 Jan

Tối khuya tối khoắt, ráng ngồi đọc thêm mấy trang lecture, có bà chị bay vô pm:

Trùng chỉ: nhớ nhà hông cưng?
Ed’s: trời
Ed’s: hỏi câu dã man vậy chaaaa
Ed’s: à
Ed’s: ừa
Ed’s: nhớ chứ
Trùng chỉ: nhớ bằng chừng nào?
Ed’s: nếu mà tả dc thì đâu có gọi là nhớ nữa

Bây giờ đi học xa, mỗi lần ăn cái này cái kia, trong đầu hay so tới so lui coi có ngon như lúc bưng chén cơm ăn ở nhà hay không. Mà thức ăn có ngon thiệt là ngon đi nữa thì câu trả lời vẫn là “hông!”.

Tui không bàn tới chuyện thức ăn ra sao, nhiều hay ít, ngon hay dở, quan trọng là cái cảm giác kìa.

Ở nhà, Ba tui bắt ăn cơm là phải ngồi ăn chung, đợi đông đủ hết rồi mới được cầm đũa. Dọn cơm ra hết trơn mà Mẹ tui có cái tật hay ở hoài trong bếp dọn cái này rửa cái kia, “cho nó sạch bớt đi đã”, Ba tui cũng bắt chị em tui ngồi chờ cho bằng được. Cái gì ngon, Ba Mẹ gắp lia lịa vô chén tui, không có cần biết tui thích hay là không, thích thì không nói, không thích thì cũng phải ăn thôi mà.

Hồi nhỏ tui đi học bán trú, bởi vậy cả nhà ăn chung có 1 bữa tối duy nhất, lúc ăn ba mẹ hay hỏi tui chứ :
“Ờ nay đi học có gì vui/mới hông con?”
“Bạn abc ra sao?”
“Nay có kiểm tra môn gì không?”

“Có điểm kiểm tra/thi chưa?” + “sổ liên lạc tháng này về chưa con”
Hồi đó phá dữ lắm nên nghe tới 2 câu hỏi cuối là tự nhiên tui thấy mắc nghẹn. haha

Cái kì thi tốt nghiệp cấp 2, học thêm học bớt, học nhồi học nhét. Sáng ra khỏi nhà lúc 6h, về tới nhà là 9h tối, mà lúc nào Ba Mẹ cũng chờ cơm. Có bữa cơm canh lạnh ngắt, cũng có bữa Mẹ canh giờ nấu cho nên lúc tui về có cơm canh nóng hổi để ăn. Nhưng mà đừ người, đâu ngon miệng được, mặt chù ụ chù đống ăn qua loa cho xong. Cũng nhiêu đó câu hỏi mà tui trả lời có đúng một câu y chang nhau: “Dạ bình thường!”
Sau này nghe lén Mẹ tui tâm sự với dì tui: “Ráng chờ chút xíu rồi ăn chung với nó, chứ để nó ăn một mình buồn. Tới ăn uống mà còn chán rồi sức đâu mà học.”
Nước mắt tui rớt hồi nào không hay!

Lên cấp 3, bữa nào về sớm là bữa đó tui phải nấu cơm, rồi chờ tới 7 giờ con em tui đi học thêm về cả nhà ăn chung. Nó được cái lanh hơn tui nên không có đợi ba mẹ hỏi từng chặp như tui hồi trước. Miệng nó líu lo kể, tay nó gặp lia lịa, dòm mà tức cười.

Chỉ cần tui bới chén cơm vơi hơn mọi ngày một chút xíu xìu xiu là thể nào ba mẹ tui cũng hỏi “nay có chuyện gì vậy con?”
Tuổi mới lớn mà, lâu lâu tui hay làm ba cái chuyện động trời như là bị mời phụ huynh, ham chơi nên học bị xuống hạng (nói chứ xuống tới 25/50 là hết cỡ rồi nghe). Cũng 16 17 tuổi rồi, Ba tui không có cho ăn đòn nữa, nhưng mà ổng vẫn bực, cho nên ổng kêu tui đi chỗ khác, chứ ngồi đó ổng dòm mặt tui ổng ăn cơm không vô. Mấy bữa như vậy tui để ý Mẹ tui hay ngồi ăn chậm lại, chờ cho ba tui ăn xong, kêu con em tui lên phòng nói tui xuống ăn cơm chung với Mẹ.

Lâu lâu Bà nội tui ở dưới quê lên chơi mấy bữa, Bà nội theo đạo Phật, ăn chay trường, vậy là cả nhà tui ăn chay chung. Buổi tối nằm trên giường, tui nghe Nội dặn mẹ tui: “Mai con đi chợ mua thịt cá gì đó về nấu cho tụi nhỏ ăn, ăn chay với má làm chi rồi sức đâu tụi nó lớn.” Tối đó tui ngủ mà miệng cười toe toét khoái chí.

Rồi tui đi học

Sáng sớm lấy sữa với ngũ cốc ra trộn vô ăn, không thì bánh mì trét mứt, khô queo. Đâu có Mẹ kế bên đâu mà ỉ ôi: “Sáng mai Mẹ đi tập thể dục nhớ ghé mua đồ ăn sáng cho con luôn nha”
Bữa nào chăm thì đem cơm trưa theo, không thì mì gói, buồn quá lấy điện thoại ra gọi mấy đứa bạn ra ngồi ăn chung.
Tối về ăn thức ăn quốc tế. Bữa nào lãnh lương ra thì ghé tiệm ăn tô phở…
Nhiều bữa thức ăn hâm nóng rồi, thịt cá cũng ê hề, mà nuốt không có trôi.
Ở có một mình, muốn nấu cái gì, tính tới tính lui một hồi cũng thấy lười, lại thôi.Muốn ăn thì ăn, muốn nhịn là nhịn. Thích đem vô phòng ăn cũng không ai cản. Mà, muốn ăn chung cũng hổng có ai để mà rủ nữa…

Nhớ cái lần ba tui qua bên này chơi với tui hai tuần, ở nhà cô bạn thân của ba tui bên Texas. Bữa đầu tiên, cổ nấu canh cua rau đay với cà pháo mắm tôm. Lần đầu tiên sau 1 năm mới biết thế nào là cơm nhà, mùi cơm trắng thơm thơm, mùi canh cua thơm thơm, mắm tôm thơm thơm, cà pháo trắng nõn cũng thơm thơm, tay bưng chén cơm, tay kia cầm đôi đũa tre mà nước mắt chảy ròng ròng.

Bây giờ chỉ ước được ngồi với Ba Mẹ và nhỏ em gái, cơm trắng nóng bốc khói với tàu hủ chiên; su su cả rốt xắt cọng lớn xào với thịt bò và cần tây; thêm chén nước tương dằm ớt. Là hạnh phúc …

Advertisements
 
1 Comment

Posted by on 19.01.11 in Diary, family, Memories, Talk to myself

 

One response to “Cơm nhà

  1. Tina

    19.01.11 at 05:30

    trời ơi đọc xong thương quá :((
    ôm ôm mày >:D< 😦

     

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: